Bản sắc văn hóa cà phê Hà Nội - Cà phê sạch, cà phê rang xay, kiến thức cà phê, thị trường cà phê, tin tức cà phê tổng hợp
Đệm | Đệm giá rẻ | Đệm lò xo | Đệm Sông Hồng | Đệm Sông Hồng | Đệm Everhome | Đệm mút | Đệm mút cứng | Đệm Queensweet | Đệm Liên Á | Đệm Korea Chung cư Green Stars | |vé máy bay vietjet air |ve may bay vietjet air |vé máy bay jetstar |ve may bay jetstar | vé máy bay vietnam airlines| ve may bay vietnam airlines|ve may bay gia re|vé máy bay giá rẻ | Fhome, Chung cư Fhome Đà Nẵng, Fhome Đà Nẵng , Chung cư Đà Nẵng , Chung cư cao cấp Fhome Đà Nẵng , chung cư Handiresco , chung cu Handiresco , chung cư Handi resco , chung cu Handi resco le van luong , Chung cư Handiresco 89 lê văn lương , chung cư Handi resco lê văn lương , chung cu Handi resco le van luong , chung cư Handi resco lê văn lương , Chung cư Greenstars , Chung cu Greenstars , Chung cư Green stars , Chung cu Green stars , Chung cư Greenstars , Chung cu Greenstars , Chung cư Greenstars tòa a3 ,

Trang chủ » Cà Phê » Văn hóa cà phê

Bản sắc văn hóa cà phê Hà Nội

Thứ sáu - 28/06/2013 20:35
Không có sự vội vàng trong cách thưởng thức cà phê như người Mỹ, không phải là thứ cà phê loãng kiểu Pháp, không phải thứ cà phê đậm hương kiểu Ý, cà phê Hà Nội là một thứ văn hóa ngoại lai cách đầy gần 1 thế kỉ...
Bản sắc văn hóa cà phê Hà Nội

Bản sắc văn hóa cà phê Hà Nội

Bài viết liên quan:

Xem tiếp...

Cà phê vỉa hè phố Pháp, phố cổ


Cà phê vỉa hè thì đâu cũng có, từ kinh thành Huế cho đến Sài Gòn, nhưng cà phê vỉa hè của miền trung và miền nam đó khác lắm, cái chất vỉa hè đó là chất vỉa hè của một thứ cà phê trà đá, gọi là cafe vì có bán cafe, nhưng cái cà phê đó thiếu đi sự tinh tế của hương vị, và dễ dãi trong thưởng thức, còn Hà Nội có một thứ đặc sản vỉa hè rất thú vị.

Hà Nội, xét về giá trị truyền thống, đối với đa số mọi người đó là khu phố cổ và khu phố Pháp mở rộng thêm sang phía hồ Tây của quận Tây Hồ và một phần quận Đống Đa, và ở đó là nơi tập trung một thứ cà phê thành thị mà tôi muốn nói tới. Tôi nhớ, khi tôi còn làm việc cho một công ty nằm trên đường Bà Triệu, buổi trưa sau khi làm một bữa  cơm bình dần gần đấy, tôi và một vài đồng nghiệp lại kéo nhau ra một quán cafe nào đó trên đường Triệu Việt Vương, nhâm nhi cốc cà phê đen đặc, ngồi nhìn thời gian trôi cùng với nhịp chảy của đường phố, cà phê không nhất thiết phải ngon, đôi khi chọn phải quán cà phê dở tệ, nhưng vấn đề không nằm ở cà phê, vấn đề ở tâm thái của quán cà phê đấy.

 


Triệu Việt Vương là một con đường nổi tiếng có rất nhiều quán cà phê vỉa hè (có thể ngồi ở vỉa hè), đây là một con đường có vỉa hè khá hẹp nên không phải lúc nào khách cũng có chỗ để ngồi ở vỉa hè, đấy chính là cái khác biệt, cái khác biệt của những con đường phố nhỏ nhỏ, mà mỗi vị trí trên vỉa hè đều được khách nhăm nhăm dành lấy, ngồi đấy, trong cái tất bật của cuộc sống, dòng chảy của thời gian của người khách dừng lại, chỉ có dòng chảy thời gian của cuộc sống bên ngoài tiếp tục trôi. Mỗi người chọn cho mình một tư thế, một cách thưởng thức bên ly cà phê của mình, có người đọc tờ báo buổi sáng, có người ngồi ngắm những căn nhà phố cũ rêu mốc, những ban công nhỏ xinh của những căn nhà kiểu Pháp, có người chọn cho mình cách nhìn những gánh hàng rong đi qua trước mặt, có người thì ngồi nói chuyện bàn chuyện chính trị thời sự. Mỗi người một biểu hiện chọn cho mình một quán trên con phố ngắn mà có hơn 100 quán cà phê (không có con số thống kê chính thức), mỗi góc phố riêng, mỗi quán cà phê là một phong cách, một góc nhìn, một cảm hứng, một hương vị, cả phố trộn vào nhau mà khi đi qua hương cà phê cứ ngan ngát trong hương gió.
 


 

Rời Triệu Việt Vương, dọc theo con phố Lý Thường Kiệt, con đường có mật độ giao thông ít nhất trong 3 con đường chính của phố Pháp bao gồm thêm Hai Bà Trưng và Trần Hưng Đạo, ta có thể đặt mình xuống chiếc ghế nhỏ trước quán cafe Tonkin nằm gần quảng trường nhỏ trước đại học tổng hợp cũ. Vì là nằm trong khu phố Pháp nên vỉa hè ở đây được quy hoạch khá rộng, cafe vỉa hè Tonkin gọi lại những cảm thức về một khu phố Pháp với những biệt thự cổ kính, những hàng cây xanh mát, và những con đường thơ mộng, thoát khỏi sự chật trội vón làm cho người đến sau không dễ gì có chỗ ở vỉa hè như Triệu Việt Vương, Tonkin mở ra một thứ hình dung vừa cổ kính, nhẹ nhàng, vừa có nét thoang thoảng của một Hà thành xưa. Và nhiều con đường khác nữa gọi tên cà phê vỉa hè, như vỉa hè trước bộ Xây Dựng, vỉa hè Nguyễn Du… Tất cả hòa vào dòng chảy của văn hóa Hà Nội.  Những cà phê vỉa hè đó, không được tính đến trong quy hoạch để hòa vào hình thái của thành phố như một khối thống nhất, tất cả là sự tự phát, đôi chỗ khu phố không phù hợp cho việc để cà phê lan ra vỉa hè vì sự chật chội của không gian dành cho người đi bộ, nhưng hề gì, trong nhịp độ phát triển của Hà Nội, dường như nhiều nguyên tắc quy hoạch, nguyên tắc phân bố không gian và chức năng công cộng đã bị biến đổi theo cách mà người dân muốn, và theo thời gian, nó bám vào đô thị như một mảng màu lạ, một mảng màu mang tên Hồn Phố.

 

Câu chuyện về Starbucks đang rộ lên những ngày gần đây, nhưng đừng nói là starbucks, coffee bean, Trung Nguyên, highlands... hay những cách thưởng thức mới mà giới trẻ đang tạo trào lưu như cà phê take away  , cà phê – nhà hàng, cũng không thể chạm được vào cái cà phê thuần Hà Nội. Có thể rất nhiều quán cà phê hộp mở ra, Hà Nội và người dân của mình cũng sẵn sàng giang rộng vòng tay của mình cho những thương hiệu mới, nhưng đó mãi mãi chỉ là một sản phẩm uống thêm, một cái gì đó mới mới lạ lạ cho những lúc người ta muốn tìm cái gì đó mới,  chứ nó không thể đánh chết cái vị bồi hồi của cà phê mà Hà Nội đã và đang nuôi dưỡng nó như một nhánh thơ của đô thị ngàn năm. Có những thương hiệu nằm ngoài sự định nghĩa thương hiệu truyền thống nó gắn với lịch sử, trong bối cảnh không gian và thời gian và nó hàm chứa cả một giai thoại về văn hóa. Cà phê Hà Nội đang kể chuyện thương hiệu đó.
Đi ra khỏi phố Pháp, phố cổ như một bảo tàng của nghệ thuật sắp đặt đương đại, nơi giao thoa giữa cũ và mới, giữa thương mại và đời sống, phố cổ không có nhiều quán cà phê nhưng trong đó, cà phê hiện ra trong những căn nhà ống, những hành lang sâu hun hút, những góc nhìn tinh tế nhìn ra phố thị hoặc ra hồ Gươm bên ngoài, thường thức cà phê ở đây, như chìm trong một thế giới nơi mà ngày xưa những làng nghề san sát nhau cung ứng các đồ dùng cần thiết cho kinh thành Thăng Long, ta hình dung, xuyên qua những lớp phủ của thời gian, một cái chất Hà Thành không thể trộn lẫn bởi những thứ ngoại lai đang bám mình như một thứ kí sinh trên bề mặt khu phố. Cà phê ẩn mình trong những ngôi nhà cũ, hơi lụp xụp, hơi chật chội, nhưng trong những cái quán đấy, dù là quán lâu đời, hay quán mới thì nó cũng mang trong mình một trọng trách về văn hóa rất lớn, cái trọng trách vô hình đó nó cứ hiển hiện nếu ai đó dù là du khách hay dù là người Hà Nội không ở trung tâm sẽ cảm thấy ngay, sẽ được nó giới thiệu ngay, một cảm thức đi thẳng vào lòng người.
Cà phê 11 hàng Gai, đi vào sâu trong một ngôi nhà ống mà mặt tiền được cho thuê để bán tranh, bên trong là một ngôi nhà đặc trưng của phố cổ với không gian được mở lên cao, khách có thể chọn tầng cao nhất để nhìn xuống hồ Gươm, hoăc đơn giản hơn thì ngồi tầng 1, 2 để thưởng thức một không gian kín cũ kĩ, hoặc đến cafeAlign ở phố Mã Mây, quán cà phê của một nhóm bạn yêu thích đồ họa 3D, quán trông sang trọng và mới, nhưng ở trong đó, nếu ngồi trên tầng 2, nhìn qua khung cửa sổ 3 cánh, ta như đang nhìn thấy phố cổ qua tranh của cụ Phái. Màu vàng của tường, những cành cây rủ, mái nhà lô xô lam lũ, hay tạt vào quán cà phê Lính ở hàng Buồm, quán cà phê mới mở của một người lính, “Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy” (thơ Nguyễn Đình Thi), một quán cà phêLính trong phố cổ, tưởng không cần phải nói thêm cái cảm mà nó mang lại. Không phải phố cổ không có cà phê vỉa hè, cafe Năng, cafe Bát Sứ cũng có được cái danh tiếng của mình, vỉa hè trong những góc phố đó là một trải nghiệm tuyệt vời để nhìn thấy một cuộc sống của phố cổ Hà Nội. Hơi khác với cà phê vỉa hè ở những khu vực khác mạnh ở điểm nhìn, cà phê phố cổ mạnh ở chỗ khơi thông những dòng suy tư. Và dường như ở mỗi quán cà phê đó đều mang trong mình một câu chuyện, một câu chuyện được kể trong suốt thời kì khi Hà Nội bắt đầu trở thành một đô thị theo phong cách phương Tây.

 

Cà phê  “Một chữ” và câu chuyện thương hiệu


Chính vì lẽ đó người Hà Nội thường tôn trọng và chọn những quán cà phê nhỏ hơn là những thương hiệu cà phê lớn như Highland, Coffee Beans,… những quán cafe Lâm (Nguyễn Hữu Huân), cà phê Đinh (Đinh Tiên Hoàng, cà phê Thái (Triệu Việt Vương) luôn rất đông người đến đủ mọi thành phần từ cán bộ công nhân viên đến sinh viên học sinh, nó đã thành một phần hồn của Hà Nội, một thương hiệu rất riêng dành cho người dân. Tứ trụ của cà phê Hà Nội những năm 80 “Nhân-Nhĩ-Dĩ-Giảng” những quán cà phê “một chữ” đầu tiên đã bắt đầu cái mạch văn hóa cà phê Hà Thành, cho đến bây giờ, có quán còn tồn tại, có quán đã mất đi danh tiếng, có quán không còn nữa nhưng nó đã là bước đệm để những quán cà phê sau này được sinh sôi và biến không gian nhỏ hẹp của lòng phố thành một thế giới cà phê đặc sắc. Những thương hiệu thành phẩm cà phê nổi tiếng thường không được dùng, họ thường tự chế riêng cho mình một dòng sản phẩm cà phê rang xây riêng biệt, để đến tận giờ nó đã trở thành một di sản không tên gọi, người ta đến đấy trong cái thoải mái và tự nhiên của sự đơn giản, thân thuộc, những cốc cà phê đúng nghĩa được gọi, cafe đen, cafe nâu… đậm đà, đậm chất Việt, đậm chất Hà Nội, để thưởng thức bên ở mọi thời điểm trong ngày.
 


Và cứ thế, cà phê hòa vào trong Hà Nội như một sản phẩm đặc sản giống như chả cá Lã Vọng, hay Omai hàng đường... nhưng cái riêng hơn của cà phê Hà Nội đó là nó gắn chặt với không gian văn hóa, cái hương vị riêng, cái chất liệu của một bức tranh không chỉ đẹp về bố cục và màu sắc mà còn đẹp vì câu chuyện xung quanh nó. Câu chuyện về Hà Nội, một điểm hòa nhập tuyệt vời của những thứ văn hóa ngoại nhập trong đó có cà phê – Một sản phẩm thứ cấp của văn hóa đã khiến cho những con đường Hà Nội trở nên thơ mộng và gần gũi.
 

Với bề dày về văn hóa thưởng thức cà phê hàng trăn năm nay của người Hà Nội, một bản sắc riêng rất ấn tượng với những ai đã một lần ghé thăm. Với giá trị tốt đẹp đã đi sâu vào con người Hà Nội cũng như sự ấn tượng của du khách đến với thủ đô thân yêu của chúng ta. Tôi cũng hy vọng rằng với văn hóa thuưởng thức của người Hà Nội hiện nay chúng ta nên duy trì và phát triển lên một tầm cao mới - một di sản.

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thuy Nguyen - 02/07/2013 05:45
Tôi từng ở HN hơn 10 năm nhưng thú thật chắc không đủ "trình độ" cảm nhận và thưởng thức thứ cà phê "thuần HN" như tác giả bài viết này !!
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
quản cáo GK
gia khang
May xay ca phe
cafesach.net

Chuyên mục